Tôi cảm nhận

Sau này làm bố vợ

Thử tưởng tượng sau này tôi lấy vợ, vợ tôi sinh con gái, con gái tôi lớn lên, xinh đẹp và nhiều chàng trai theo đuổi. Và tôi, một cách đầy cao ngạo, sẽ quyết định gả con gái của mình cho ai.

Nhảy việc

Tôi quyết định nhảy việc, tôi đã xin nghỉ công việc hiện tại để đi tìm một chỗ làm mới phù hợp hơn. Một chút ghi lại, bởi đây là một quyết định khó khăn nhất mà tôi đã từng trải qua.

Ngày xám

Tôi dắt xe ra khỏi cổng công ty, tối mịt, tiết trời Hà Nội đáng ghét, nóng chả ra nóng, lạnh chả ra lạnh, cộng thêm ít rắc rối trong công việc, tôi đâm ra buồn bực trong người.

Cô gái bất hạnh chiều thu

Một buổi chiều tuyệt vời, góc quán nhỏ không có mái che, nơi tôi tha hồ ngồi lan ra vỉa hè, dưới hàng cây gần dòng xe qua lại. Tôi bắt chước mình của 8 năm về trước, tuổi 18 trên vai mang đầy ảo tưởng, ngồi buồn vu vơ như một người nghệ sĩ,...

Hãy yêu một cô gái biết làm đồ nhậu

Tôi phải thừa nhận là mình luôn bị thu hút bởi những cô gái biết làm đồ nhậu. Không phải tôi biện hộ hay cổ vũ cho cái tính chè chén của mình, mà đơn giản bởi lúc đó, họ thật đẹp.

Râu quai nón thì làm sao?

Tôi thích nhìn thẳng vào ánh mắt của những người mới gặp tôi lần đầu. Thông thường, đó là ánh mắt dò xét, như đang cố tìm hiểu về một điều bí ẩn, thậm chí có một chút gì đó do dự. Tôi thì biết tỏng tại sao họ lại như thế, vâng, chính nó,...

Viết cho mùa hạ khát

Đã lâu rồi tôi không còn cảm xúc để viết, nắng và nắng, tâm hồn tôi cũng khô cằn theo nắng, cái hồn văn nhỏ nhoi của tôi đã bị nắng mùa hạ thiêu đốt mất rồi.

Ngủ với anh em nhé

Ngủ với anh em nhé. Đến bên anh trần truồng không giấu diếm, cho anh thấy sức sống tuổi đôi mươi. Và cởi bỏ hết đống áo quần giả dối kia đi, chỉ còn lại chính em, chân thật và gần gũi. Em hãy là em bằng những gì em có, đừng ngại ngùng nhé...

Mùa đông và những xúc cảm không lời

Mùa đông, tôi không còn mặc cảm về dáng vóc bé nhỏ của mình nữa, bởi nó đã được bao bọc bằng những bộ quần áo dày cộm. Đó không phải là con người thật, chỉ là giả dối, nhưng sự giả dối ngọt ngào luôn được chấp nhận. Đôi khi giả vờ cũng làm...

Đã sẵn sàng yêu thêm lần nữa

Rồi một ngày ta nhận ra rằng không thể mãi nhìn về quá khứ. Đôi khi ta cần phải quên đi ký ức xưa để đón nhận cuộc sống. Thời gian, có phải rằng vết thương xưa đã khá lành, trái tim lại khao khát yêu thương?