Chùa Tây Phương – Nỗi thất vọng của một huyền thoại

Có lẽ cái tên chùa Tây Phương đã in sâu trong tiềm thức của rất nhiều người dù chưa được đến ngắm tận mắt, và tôi cũng thế, chỉ biết đến qua những câu thơ của nhà thơ Huy Cận:

Các vị La Hán chùa Tây Phương
Tôi đến thăm về lòng vấn vương.
Há chẳng phải đây là xứ Phật,
Mà sao ai nấy mặt đau thương ?

Chùa đẹp, nhưng nhỏ, tổng cộng chỉ có 3 điện thờ nối tiếp nhau, bên trái là mấy tấm bia đá, thực sự là chưa đủ thỏa mãn thú vui ngắm nghía của tôi, cộng thêm đám hàng rong tích cực chào mời làm tôi thấy khó chịu. Bạn sẽ không tìm thấy sự yên bình ở đây khi mà rất nhiều hàng rong, những bà cụ già, cả những người trẻ mỗi người một cái thúng chứa đầy hương, hàng mã, quà lưu niệm, luôn mồm mời chào. Rồi chào mời mệt quá, họ ngồi cả xuống thềm cạnh cái lư đồng để cắm hương ngay sát mép những pho tượng, dựa vào cột gỗ cười nói ồn ào. Mặc kệ các vị La Hán vẫn mặt đau thương từ ngàn năm như thế.

Tóm lại, chùa Tây Phương không có gì đặc biệt, chỉ như hàng ngàn hàng vạn ngôi chùa khác, thậm chí có phần kém hơn chùa Thầy hay chùa Nôm. Tôi lên xe về mà vẫn nhớ gương mặt khắc khổ của một cụ già ngồi đan lát cạnh bậc thang lên núi, may thay, lúc về đi qua một quán ngô luộc bên đường cao tốc Láng – Hòa Lạc, tôi lại thấy thích thú. Ngồi ăn ngô luộc, uống nước ngô ấm nóng, ngọt lịm giữa thời tiết lạnh, ngồi nghe bà chủ quán kể chuyện rất vui.

img_20161127_081121

img_20161127_083459

img_20161127_084015

img_20161127_084050

img_20161127_084229

img_20161127_084402

img_20161127_084452

img_20161127_084725

img_20161127_090556

img_20161127_090634

img_20161127_093254

img_20161127_093317

img_20161127_093529

img_20161127_093553

img_20161127_093627

img_20161127_101842

img_20161127_101903