Cô gái bất hạnh chiều thu

Một buổi chiều tuyệt vời, góc quán nhỏ không có mái che, nơi tôi tha hồ ngồi lan ra vỉa hè, dưới hàng cây gần dòng xe qua lại. Tôi bắt chước mình của 8 năm về trước, tuổi 18 trên vai mang đầy ảo tưởng, ngồi buồn vu vơ như một người nghệ sĩ, chất chứa trong lòng bao nhiêu thổn thức nhớ thương.

Tôi tin rằng cả cái thành phố rộng lớn này, đây là nơi duy nhất tôi có thể viết. Tôi không phải bận rộn check email, không phải nghĩ đến công việc, mà tôi ngồi đây, yên bình, thưởng thức hơi lạnh đầu mùa vẫn còn rất mới. Tôi đã đi quá xa trên đường đời chen lấn, rồi một ngày mệt mỏi nhận ra mình cạn cảm xúc, cuộc sống thật đẹp, nhưng khi mải mê lao vào cuộc sống, người ta sẽ không còn thời gian mà viết về cuộc sống nữa.

Tôi ghét gió ở đây. Kiểu gió đều đều yếu ớt chỉ đủ làm rơi một cái lá khô xuống cốc cà phê đen rất nhẹ. Gió dịu dàng lướt qua vai tôi, mang hơi lạnh đầu mùa dìu dịu, mà tưởng như chỉ cần nó mạnh thêm xíu nữa thôi, thì tôi đã bỏ lỡ chút Thu tuột khỏi tay mình.

******************

Tôi cũng ghét luôn cái đôi trai gái bàn bên, họ tình tứ ghé sát tai nhau, như thì thầm, như tôi không hề tồn tại. Bỗng thấy mình cô độc, tôi giả vờ lơ đãng nhìn ra đường, nơi những con người đi qua nhau, vội vã. Nhưng tôi không thể nào tống cổ đôi trai gái đó ra khỏi đầu, có thể họ đang nhìn tôi, như đang giỡn, như thương hại, như đang cười vào mặt tôi. Đó là một anh chàng đẹp trai, có vẻ hiền, cô gái mặc váy, đeo đôi giày màu đỏ bên trên gắn những hạt như pha lê lấp lánh.

Cô gái bất hạnh của tôi cũng mang đôi giày màu đỏ

Nhưng em không đi cùng người yêu. Em uống rượu một mình. Tôi phải gọi em là cô gái bất hạnh, vì tôi không biết tên em, tôi gặp em cách đây gần 2 năm, cũng vào một chiều thu ảm đạm. Quán rượu ven đường, em mặc quần jean, áo thun hơi nhàu, mắt em vô hồn nhìn chằm chằm vào chai rượu trước mặt. Có lẽ em đã ngồi từ rất lâu, chai rượu đã vơi xuống hơn một nửa. Tôi chỉ dám nhìn em thật xa, bởi tôi và em chỉ là hai người xa lạ, có thể tôi cảm nhận được chút nỗi buồn đồng điệu từ đôi mắt em. Một nỗi buồn rất sâu, nỗi buồn có thể làm em uống nửa chai rượu, thì nỗi buồn đó phải thật lớn, đủ sức phá hủy tâm hồn trong trẻo của một cô gái như em. Có phải mùa thu gợi lại cho tôi chút lãng mạn đã lãng quên, hay trong tôi men rượu đã ngấm, mà khoảnh khắc ấy tôi nhận ra cái đẹp từ một cô gái chưa quen.

******************

Đôi trai gái trước mặt tôi vẫn bên nhau như không có tôi ở đó. Họ ôm nhau, như không còn lúc nào khác để thể hiện tình yêu bất diệt, tình yêu bất diệt, trời ạ, tôi lại quay đi, ghen tị vì một thứ tôi chưa từng có. Nhưng tôi biết đằng sau, rất gần tôi thôi, cô gái ấy đang hạnh phúc, gió sẽ thổi bay tóc cô, cô sẽ cười tươi, để mặc tay anh chàng đùa trên tóc bồng bềnh, mơn man.

Cô gái bất hạnh của tôi cũng có mái tóc bồng bềnh như thế.

Em bước đến bên tôi, vâng, một cô gái lạ có đủ tự tin để bước đến bên tôi:
– Anh uống với em nhé!
Tôi không thể định nghĩa được đó là một lời mời, một lời đề nghị hay là mệnh lệnh nữa. Nhưng ánh mắt em nhìn tôi, mạnh mẽ và cương quyết, như rủ rê, như ép buộc, tôi bế tắc. Có lẽ nói một câu lúc này là thừa thãi, vì em đã ngồi xuống trước mặt. Tóc em buồn rủ xuống vai, hơi rối, dính li ti những hạt mưa long lanh phản chiếu bằng ít ánh sáng còn sót lại của cơn mưa. Thu, vẫn có những cơn mưa bất chợt như thế.

Thì ra tôi không phải là người cô độc duy nhất trên cõi đời này. Em bắt đầu kể cho tôi về nỗi buồn mà tôi đã từng đoán trước, về một tình yêu đã vỡ. Em không phải là người ở đây, em không thuộc về thành phố này, nhưng người yêu em lại là một anh chàng thành phố. Cuối cùng tình yêu đã thua cuộc sống, khoảng cách giàu nghèo dần đẩy họ ra xa, đẩy em vào nỗi buồn, vào tuyệt vọng. Tình yêu luôn là thứ gì đó quá mong manh đứng trước cuộc đời ào ạt, thì tình yêu bị cuốn đi, để lại một khoảng trống trong tim mỗi người. Gió bắt đầu thổi mạnh, mưa tạt vào mặt em, vào mặt tôi, quán nhỏ bỗng trở thành tan hoang, chỉ có những đớn đau của hai người xa lạ.

******************

Khi cô gái bất hạnh của tôi đang buồn trong buổi chiều thu ấy thì đôi trai gái kia đánh thức tôi về thực tại, anh chàng ra về trước, họ chia tay, quyến luyến, họ nắm tay nhau, rồi nhìn nhau hồi lâu. Cô gái nhìn theo chàng trai đi đến tận xa, mắt một mí như vẫn đang còn ngập tràn hạnh phúc.

Cô gái bất hạnh của tôi cũng có đôi mắt một mí đáng yêu như thế.

Nhưng đôi mắt ấy vô hồn vì tình yêu đã chết, em gục đầu xuống mệt mỏi, tôi nghe rõ tiếng thở của em. Tôi không đủ dịu dàng để an ủi em, chỉ ngồi nghe chuyện tình buồn ấy, chỉ khuyên em rằng em phải tiếp tục, cuộc sống tươi đẹp vẫn chờ em phía trước. Những lời khuyên chung chung và hời hợt như bao lời khuyên tầm thường khác. Nhưng mắt em, đôi mắt một mí bỗng trở nên sáng hơn, trong hơn. Mưa tạnh, nhưng hơi lạnh vẫn còn đó, như một khoảng trống, cái lạnh lướt qua làn da rất nhẹ, nhưng thấm vào từ từ, rất sâu.

******************

Ly cà phê trên tay tôi bắt đầu nhạt nhẽo, câu chuyện chiều thu năm ấy mờ dần trong tâm trí. Đã đến lúc tôi phải thưởng thức buổi chiều tuyệt vời của mình một cách trọn vẹn. Nhưng cô gái trước mặt tôi vẫn chưa ra về, mà cô bước thẳng đến gần tôi, ngược chiều gió thổi:

– Cảm ơn anh
– Tại sao?
– Anh uống với em nhé

Chính là em, cô gái bất hạnh của tôi. Tôi thấy mình lố bịch, ngày hôm qua chính tôi đã khuyên em, và em dại khờ làm theo, để rồi hôm nay em đứng trước mặt tôi, xinh xắn và quyến rũ.Tôi thì sao? Suốt từng ấy năm qua, tôi vẫn ôm hoài ký ức, rồi hôm nay phải ghen tị với tình yêu của em như một kẻ thua cuộc ê chề và nhục nhã.

Tôi sẽ không gọi em là cô gái bất hạnh nữa, em đã cố gắng vượt qua, để lại được sống, được yêu. Còn tôi vẫn ngồi đây chờ từng cơn gió thổi, giữa quán quen mà lạ lẫm lúc thu về.

2_con_gai_manh_me