Gã dị nhân say mèm cuối phố

Người ta thấy hắn lầm lũi đi về cuối phố rồi khuất dần vào bóng đêm, nơi những ngọn đèn mờ mờ chẳng đủ để thấy cái dáng gầy gò còm nhom của hắn. Nhưng người ta biết hắn ở đó, hẳn là hắn uống rượu, bởi nghe tiếng tiêu của hắn khẽ rung lên, lan ra rồi hòa vào bóng đêm mịt mờ và xám xịt.

Hắn nghiện thuốc lá, chẳng ai biết hắn hút tự bao giờ, chỉ biết rằng đối với hắn thì trên đời này ngoài thuốc lá ra, chẳng ai, chẳng cái gì có thể ở bên hắn, hiểu được hắn. Làn khói trắng cứ thế xông vào miệng, chui lên mũi, xộc vào phế quản rồi len lỏi vào tận cùng tâm hồn hắn. Hắn chấp nhận cái vị đắng khét để đổi lại một chút ảo ảnh thoảng qua, một chút yên bình cỏn con trong tâm trí, để hắn hiểu rằng không ai chấp nhận được hắn, không ai chấp nhận một gã khờ cứ mãi theo đuổi những huyễn hoặc xa xôi mà có thể chẳng bao giờ thành sự thật.

say

Hắn bất chấp tất cả xông thẳng vào cái tương lai mịt mờ chỉ để chạy theo đam mê, kiếm tìm những gì hắn cho là đúng đắn. Trong đầu hắn là bao nhiêu mâu thuẫn đối lập, cũ và mới, lớn và nhỏ, ra đi hay ở lại, khát vọng hay đời thường. Không một giây phút bình yên, hắn phải lựa chọn sẽ sống cho chính mình hay cho người khác. Gia đình hắn, bạn bè hắn, hay cả những cô gái mà hắn thích, họ cần một đứa con ngoan, một người trò giỏi, một người bạn trai ở bên, một công việc bình thường, chứ không cần một kẻ ngu xi cứ đi theo những khát vọng xa vời. Hắn một mình chống đối lại tất cả, mạnh mẽ, kiên quyết, để tự do, để là chính hắn. Nhưng đôi khi hắn cũng có lúc nhụt chí và hèn nhát, hắn không muốn là dị nhân trong mắt mọi người nữa, hắn muốn từ bỏ, để trở lại bình thường, làm việc một cách tẻ nhạt 8 tiếng một ngày, rồi có bạn gái … Những cảnh tượng dịu êm kia như muốn níu chân hắn ở lại, quyến rũ hắn ngủ quên, dụ dỗ hắn hèn nhát, hắn muốn ra đi nhưng lại buồn khi một mình đơn độc.

Những lúc buồn như thế, hắn viết blog, viết lên cái cảm xúc đắng, đặc quánh. Viết để thỏa mãn chính hắn, như một nơi duy nhất hắn có thể tâm sự, giãi bày. Cái con người kỳ dị như hắn, viết bao nhiêu chữ cho đủ, bao nhiêu giấy cho vừa? Hắn cứ điên cuồng viết, điên cuồng uống, điên cuồng say, rồi mỗi lần vô tình nhìn thấy số người đọc tăng lên, hắn cười, mà cũng không hẳn là hắn cười, cái mép chỉ nhếch lên một chút, như gào, như mếu. Không biết họ hiểu được bao nhiêu nhưng thì ra, vẫn có người hàng ngày đọc về cái hồn-dị của hắn.

Hắn vẫn cứ sống vô tâm hời hợt như thế. Cứ lầm lũi đi, thổi lên những bài tiêu vô hồn lạc lõng. Tiếng tiêu hắn không phải là những nốt nhạc êm ả nuột nà, mà nó ghập ghềnh, khúc khuỷu khó nghe. Rồi một đêm mùa hạ, rượu hết mà chưa say, hắn viết về chính hắn, gã dị nhân say mèm cuối phố.